|
Re: một số truyên hot hiên nay
Trích dẫn:
Nguyên văn bởi _Arsene_Lupin_
truyện hot phải kể đến : ranh giới,tội lỗi,cỏ dại ấy ḱa
|
Đọc truyệ ranh giới
Đây là truyện tội lỗi
Trích dẫn:
Cho đến trước khi bị ngọn lửa táp trọn khuôn mặt, anh sực nhớ nụ cười ngây ngô của cô bé bước chân vào lớp một.
1.- Anh cũng cần phải cứng cỏi để công nhận một điều: nhiều khi chúng ta hoàn toàn không thuộc về nhau, thậm chí có những suy nghĩ tồi tệ về nhau. Như anh từng thầm gọi em là gái bao. Em cũng từng nghĩ anh là thằng dại gái mê muội.
Anh ngồi ở quán nước trước cổng trường, chờ nàng hoàn tất hai tiết lịch sử triết học Tây phương. Nàng vào lớp lúc chín giờ.
Nửa tháng nay anh không gặp nàng. Anh ngưng làm t́nh với nàng.
Anh không muốn nàng nh́n thấy sự khó thở toát ra từ anh, từ sau tai nạn của thằng cháu trai. Nó đă bỏ lại tuổi trẻ và hoài băo của ḿnh tại một nơi không tên tuổi. Một thanh niên có đầy đủ tố chất để trụ lại tại trung tâm thành phố lớn, nhưng lại quyết định chọn nghề chống lại sức tàn phá của băo biển rồi bỏ mạng sau cơn băo số Năm.
- Em hoài nghi những người đồng trang lứa với ḿnh mà sống có lư tưởng.
- Anh thừa biết em đang nghĩ ǵ.
2.Trong tận sâu thẳm anh, nàng hiện thân với nhiều cung bậc.
Anh hoài nghi thời gian đă trôi qua với những cuộc t́nh đọng lại vài cảm giác vui trong khoảnh khắc. Anh cần một điều ǵ đó ở những cô gái anh yêu, nhưng anh chưa thể h́nh dung được anh sẽ khốn khổ thế nào nếu chung sống lâu dài với họ, chung đụng hằng ngày cùng bao lo toan bề bộn.
Anh cũng chẳng thể h́nh dung anh phải như thế nào nếu trở thành một người cha của một đứa trẻ.
Anh định nghĩa sự chung thủy chỉ là sự gắn kết hai người khác giới trong một môi trường và không gian nhất định, c̣n khi buông nhau ra, hai người lại có quyền t́m sự thủy chung với người khác. Thế nhưng chính anh lại không chịu được cảm giác bị lừa t́nh.
Anh cần nàng? Anh yêu nàng?
Anh đặt ra hàng loạt câu hỏi, để rồi anh tự nhủ khoảng thời gian này anh cần làm điều ǵ đó, chỉ để nàng hiểu rằng anh làm v́ nàng.
Anh có thời gian để đi băng qua cánh đồng ngút ngàn, thơm lừng mùi lúa chín. Anh sẽ phải đi trong sáu tiếng đồng hồ, không ngừng nghỉ. Nhưng rốt cuộc, anh không đi hết cánh đồng như dự định, mặc dù chỉ cần thêm mười lăm phút anh sẽ đến con đường lớn dẫn đến thị trấn Quan Du.
Anh quay trở lại nơi xuất phát.
Anh không muốn đánh mất ư nghĩ vẫn chưa khám phá hết cánh đồng C̣ Lát. Năm đó anh mười lăm tuổi, nung nấu trong ḷng t́nh yêu đối với người con gái lớn hơn anh mười ba tuổi. Anh muốn cô gái suốt ngày nghĩ về anh, kể cả trong giấc ngủ, nhưng không phải thằng thiếu niên bắt đầu lớn tập tành nhả khói thuốc qua lỗ mũi sau khi nén ḿnh rít một hơi thật dài. Ngày người con gái về nhà chồng, anh khóc vật vă rồi nằm ngủ một giấc dài suốt hai ngày. Khi thức dậy, anh cảm thấy người nhẹ hẫng, đi đứng khoan thai, ăn nói điềm đạm, khúc chiết.
Tám năm sau, anh gặp lại người con gái năm xưa. Cô đă có hai con gái và một con trai, đứa lớn nhất bảy tuổi, đứa nhỏ nhất chưa tṛn một tuổi. Cô đứng giữa phiên chợ quê hẻo lánh với những giỏ nhốt gà. Anh lao đến gặp cô mặc dù cô cố t́nh cụp nón xuống khuôn mặt sạm đen đă có nếp nhăn.
- Anh nghĩ em b́nh an.
- Ông về lúc nào?... Chuyện ngày trước thôi đừng nhắc nữa.
- Anh vẫn hy vọng em không c̣n nh́n anh với ánh mắt của người đàn bà dành cho thằng trẻ con thèm được yêu thương...
- Tôi không dám. Phận tôi giờ làm sao dám leo cao...
Phần v́ cả phiên chợ đang dồn mắt vào hai người, phần v́ cô buột miệng: "Chồng tôi không cho phép nói chuyện với người đàn ông khác", nên sau khi hỏi qua loa gia cảnh cô, anh lách người đi về phía cổngå.
Một người đàn bà đẹp già trước tuổi cứ mua đi bán lại những con gà để nuôi sống gia đ́nh liệu có hợp lư không, trong khi nàng vẫn có thể có những sự lựa chọn khác, để mang lại thay đổi, ít nhất là về mặt vật chất. Nàng sẽ chết nhạt với những lo nghĩ quẩn quanh v́ chén cơm manh áo cho những đứa con và cả tay chồng nông dân không thể đọc được ư nghĩ của đàn bà.
Có ba trạng thái thường xuất hiện khi người đàn ông yêu. Một, anh ta chẳng hiểu ǵ về phụ nữ. Hai, anh ta ngộ nhận t́nh cảm của phụ nữ. Ba, anh ta muốn chiếm đoạt cô ta. Anh ở đâu trong những mối t́nh của ḿnh, khi anh mặc nhiên dan díu và chung đụng công khai với nhiều người, cùng lúc lại buông lỏng tất cả?
3.Cấp bậc cao nhất của cha anh sau ba mươi năm lăn lộn chiến trường là đại đội trưởng, hàm thiếu tá. Giải ngũ, ông thích được lính cũ thỉnh thoảng đến thăm, gọi ông là tướng.
Cha mẹ anh lần lượt sáng tạo năm tác phẩm của họ, mặc dù để những tác phẩm này tồn tại, họ phải quần quật ngoài vườn, đồng ruộng và giữa chợ. Chưa lần nào năm đứa con phải nghe bất kỳ lời qua tiếng lại nào giữa hai đồng tác giả.
Ông nội anh, một thời bị đem đấu tố trong cải cách ruộng đất, hiện thân của sự minh triết và sáng suốt trong gia đ́nh bốn thế hệ, luôn đưa ra những nhận xét nhẹ nhàng về mối quan hệ giữa hai người khác giới. Ông không bao giờ gọi đó là t́nh yêu. Chữ ông dùng là "Ràng buộc nhau trong những t́nh cảm không có bắt đầu và kết thúc. Kẻ nào giỏi chấp nhận những xung khắc sẽ chiến thắng".
Bà cố anh, năm chín mươi bảy tuổi vẫn có thể khấn "Anh yêu" trong những ngày giỗ của người chồng quá cố. Theo bà, t́nh yêu chỉ đủ khi người chồng vừa biết đem cơm - cá - rau..., và những thứ linh tinh khác cho gia đ́nh, vừa biết "găi đúng chỗ ngứa của đàn bà".
- Con không đủ can đảm nói thời trẻ cha mẹ cũng có những phút giây quyết liệt, nhưng vẫn sống được với nhau, v́ t́nh yêu xuất phát ngay từ bữa ăn đạm bạc trong gia đ́nh - Ông nội nói với bà cố anh.
- Tao già rồi, chẳng hiểu mày định nói ǵ. Nhưng từ việc tao và cha mày chung sống với nhau được trên sáu mươi năm, mày có thể suy ra vấn đề - Bà cố nói.
- Con không quan tâm chuyện của cha và bà. Cái con cần nhất lúc này là làm thế nào để những người thân trong gia đ́nh gắn kết nhau suốt đời mà không xảy ra những trận căi vă - Cha anh xen vào.
- Chuyện đó không khó lắm nếu mỗi người đều trải qua những nhục nhă ê chề - Mẹ anh nói bâng quơ.
- Những người như vậy gọi thầy tu - Bà cố b́nh luận.
Câu chuyện dừng lại khi loa phóng thanh hợp tác xă đọc danh sách những gia đ́nh c̣n nợ lúa vụ hè thu năm ngoái. Anh nghe phát thanh viên đọc tên gia đ́nh anh gần cuối danh sách, với số lúa c̣n nợ một tấn hai tạ ba chục kư lô.
Năm mười bảy tuổi, suốt ngày anh đến thư viện huyện sưu tầm danh ngôn t́nh yêu của các bậc vĩ nhân. Trong định nghĩa của các nhà khoa học, chính khách, nhiều nhất văn nghệ sĩ, kể cả các thầy tu, anh thấy lời nào cũng đúng. Nhưng chẳng có ai trong số họ định nghĩa giúp anh về t́nh cảm anh dành cho người khác giới.
4.Sau chuyến công tác nước ngoài dài ngày về, anh có cảm giác cơ thể như bị đóng băng. Có một điều ǵ đó đè nặng lên những suy tư... Có thật anh đă hóa thạch trước những biến động của tạo vật và nhân sinh? Hay từ những suy nghĩ về nàng?
- Em sẽ không giữ măi những cảm xúc của chúng ta. Nó không phải đồ vật dễ đánh cắp hay con vật có thể chạy đi. Nó có đời sống riêng. Nó là t́nh yêu, là lựa chọn của chính em nhưng không phải em sở hữu nó. Chính nó lại giữ em.
Anh không nhớ rơ nàng đă nói với anh những lời như thế tự bao giờ. Ẩn sâu sự bộc bạch của nàng là điều ǵ, anh mù tịt, và thực ra cũng không để tâm đến.
Những buổi sáng, anh có thói quen lái xe đến một quán cà phê vỉa hè nhâm nhi ly đen, đọc ngấu nghiến những tin tức nóng về các vụ tham nhũng tiền tỉ; những scandal t́nh ái luôn liên quan đến tiền bạc, danh vọng của các người mẫu, ca sĩ, nghệ sĩ...; những vụ án cướp tiệm vàng giữa ban ngày tại những khu phố đông dân cư. Anh đọc cả những tin bài ca tụng các doanh nghiệp mà anh biết chắc rằng sự xác thực trong đó là rất ít.
- Anh và em đều thiếu chân thật trong cuộc t́nh. Em đă suy nghĩ rất lâu để nói với anh điều này. Em tin anh hiểu...
Anh ôm chặt nàng. Anh đang đuổi bắt một con bướm đêm trong vườn hoang. Con bướm đang chạy trốn cơn mưa đổ ập xuống. Chỉ c̣n lối duy nhất là mái hiên trong khu biệt thự cũ kỹ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Bướm bay loanh quanh. Bóng đêm ch́m sâu hơn. Gió thổi tứ hướng. Giông ầm ào. Bước chạy rầm rập, tiếng thở đứt quăng của ai đó. Một nhúm tóc rơi trên cánh bướm đang kiệt sức...
Một tay anh nhặt sợi tóc, tay kia cầm cánh bướm ủ rũ. Sợi tóc rơi nhanh khỏi tay anh. Trong bóng đêm anh không thể h́nh dung đó là sợi tóc của người giới tính nào. Chắc chắn không phải của nàng, v́ tóc nàng luôn tỏa ra mùi hương quen thuộc, mùi hoa thiên lư nhuốm sương.
Anh lên cơn sốt khi h́nh dung một ngày bị quên lăng.
5.Cuộc hẹn đầu tiên giữa anh và nàng không kém kịch tính. Anh lái xe đến điểm hẹn, vừa đọc tin nhắn. Thay v́ đợi trước hồ bơi trung tâm quận, nàng đổi sang trước cửa bảo tàng thành phố. Anh cho xe tăng tốc ào qua các con đường đông nghẹt đêm cuối tuần. Nàng lại đổi địa điểm, sang trước nhà hát thành phố.
Nàng ngồi trước bồn hoa. Bóng tối bao trùm tấm lưng đang khum và cặp chân dài duỗi thẳng. Vai nàng khoác chiếc túi nhỏ đính con bướm vàng. Trên tay nàng, chiếc điện thoại đang nhấp nháy.
Địa điểm nàng hẹn luôn phải kín đáo và ít ánh sáng. Đó cũng là điều anh cần.
Lúc cả hai đưa chứng minh nhân dân cho tiếp tân, cô nhân viên nh́n độ tuổi chênh lệch giữa hai người, nh́n anh với nụ cười kín đáo.
6. Anh ơi, thằng cu cân nặng 3 kư 9, làm em phải mổ. Nó giống mặt xấu anh như đúc. Đang khóc loe ngoe ghét lắm. H́nh như nó réo anh.
- Ai nhắn tin giờ này anh?
- À, mấy thằng bạn xỉn nhắn bậy bạ.
- Cho em xem đi. Em chưa biết đàn ông các anh "tám" với nhau thế nào. Năn nỉ mà...
- Anh lỡ xóa rồi.
Anh lột mảnh lụa cuối cùng trên da nàng.
- Nhột quá anh.
Anh chúc mũi thẳng xuống tâm băo. Mạnh mẽ. Cuồng nhiệt. Quyết liệt.
- Anh đúng là đồ quỷ hiện nguyên h́nh.
Vùng tâm băo lặng gió. Không gian loăng dần. Có thể nghe rơ tiếng muỗi đập cánh.
- Anh đưa em mượn điện thoại. Nếu không em lột da anh bây giờ.
- Anh đă bảo là xóa rồi. Em là ǵ mà kiểm tra anh?
- Là... là... sếp anh, được chưa?
- Thôi, đừng đùa nữa. Chuẩn bị về. Lát nữa anh có việc.
- Giờ này mẹ em khóa cửa rồi.
- Anh phải làm bản báo cáo, sáng mai chi bộ họp kiểm điểm...
- Sao lúc chiều anh nói kể từ giờ phút này dẹp bỏ tất cả?
- Tại anh quên.
- Đưa điện thoại em coi!
- Đă nói là không được. Thôi, hôm khác anh đền.
- Không cần.
- Thôi mà.
- Đă nói không cần là không cần. Anh thích th́ về trước, nhớ thanh toán tiền pḥng. Có thể chia đôi.
- Đâu đến nỗi thế. À, anh có thằng bạn gửi tặng thẻ điện thoại, anh không xài, em giữ đi.
- Đă nói không cần.
- Chín giờ sáng mai anh đến trường đón em.
7.Sau khi vào pḥng tắm vặn ṿi sen xối xả, anh bước ra, vào buồng cúi xuống hôn má thằng bé.
- Anh thấy nó giống anh không?
- Tất nhiên rồi. Nhất là nụ cười và ánh mắt. Giống em cái trán và cặp lông mày lá liễu. Con trai mà lông mày h́nh lá liễu th́...
- Ư anh nói sẽ yếu đuối chứ ǵ. Không dám con này yếu đuối đâu nghen. Coi chừng cọp cái sổ chuồng lúc nào không cảnh giác th́ nguy à nha.
- Nói ǵ th́ nói anh vẫn thích con hơn...
- Vậy là không biết cảm ơn người mang nặng đẻ đau nó.
- Ơn này biết bao giờ trả cho xong đây ta?!
- Biết nghĩ vậy là mẹ nó hạnh phúc lắm rồi.
Anh tiếp tục hôn lên má thằng bé. Nó giương mắt nh́n thẳng anh. Anh quay nhanh đi, khi phát hiện trong ánh mắt thằng bé có khói.
- Anh bật máy lạnh mười sáu độ mà vẫn nghe hầm hập. Anh có thấy pḥng của ḿnh dạo này bức bối như thiếu không khí không?
- Có chuyện đó thật sao? Anh thấy nhiệt độ thế này con có thể bị lạnh. Để anh điều chỉnh hai mươi lăm là vừa. Nhưng tốt nhất là mở cửa sổ để có khí trời và gió.
- Anh làm em nhớ lúc nhỏ được cha dẫn về thăm nội, gió mát từ khu vườn khoái trá biết bao. Anh sướng hơn em nhiều v́ anh có tuổi thơ ở làng quê. Thằng cu nhà ḿnh sẽ không được như anh.
- Em tưởng ở quê vui lắm sao. Cực chẳng đă. Anh và mọi người bỏ quê cũng v́ không chịu được sự tù túng. Thằng cu không thể chôn cuộc đời ở đó.
- Chuyện đó từ từ sẽ tính cũng được. Nhưng em vẫn muốn con ḿnh có tuổi thơ ở nông thôn.
- Em đừng quên gia đ́nh anh có những người mang gen ảo tưởng. Anh không muốn thằng cu lớn lên với toàn ư nghĩ viển vông khác người.
8.Thành phố vào mùa mưa sớm hơn nửa tháng. Những con đường tiếp tục ch́m trong nước mỗi khi chiều xuống.
- Anh ghét nhất những cơn mưa phùn.
- Em ngược lại. Buổi chiều từ cửa sổ giảng đường ngắm mưa phùn ḷng thanh thản lạ kỳ. Em chết buồn nếu không có những cơn mưa phùn. Mẹ em thời thiếu nữ cũng yêu những cơn mưa phùn. Mẹ đă có những kỷ niệm yêu thương dưới những cơn mưa phùn.
- Mẹ em thời con gái chắc đẹp lắm.
- Hoa khôi khoa văn đó anh. Nhiều công tử và quan chức chết mê chết mệt cô sinh viên mắt lá răm.
- Những vị đó thế hệ các em bây giờ gọi là...
- Đại gia. Như anh chẳng hạn.
- Anh là đại giả hoặc đại già th́ đúng hơn.
- Đừng hạ ḿnh như thế, cưng. Đàn ông tứ thập thành đạt như anh đang là mốt của các em chân dài.
- Chân em cũng dài.
- Nhưng đầu em không ngắn là được.
...
- Ba em chắc là một người đàn ông cực kỳ thông minh tháo vát?
- Nhưng chắc không bằng anh, dù ba em chỉ hơn anh một tuổi. Em nghĩ, nếu anh gặp ba em, không biết hai người xưng hô như thế nào.
- Anh gọi ba xưng con. Đơn giản như uống cà phê sáng.
- X́. Dám không? Coi chừng hổ cái nghen.
Mưa phùn tiếp tục rơi bên ngoài. Có tiếng gơ cửa.
- Có khi nào anh nghĩ người quen đến t́m tụi ḿnh không?
- Chắc là nhân viên dọn pḥng. Khi về, em nhớ nhắc anh gửi lại tiền bo cho họ.
- Có cần không?
Tiếng gơ cửa tiếp tục.
- Để họ có cảm t́nh với ḿnh, những lần sau... Để anh ra mở cửa xem sao.
Anh he hé cửa. Không có ai. Anh mở hai phần ba cánh cửa. Vẫn không có ai. Anh mở toang cánh cửa. Chỉ nghe văng vẳng tiếng trẻ con khóc.
- Anh nghe có tiếng trẻ khóc.
- Nơi này toàn những khách như tụi ḿnh, làm ǵ có ai ngu dại dắt trẻ con vào.
- Nhưng rơ ràng anh nghe tiếng trẻ khóc.
- Anh đang nhắn tin cho ai đó?
- Bạn anh. Hỏi thăm nó đă lấy bằng thạc sĩ bên Úc xong chưa.
- Bạn anh trả lời rồi đó. Anh đọc cho em nghe với.
Anh ơi, từ sáu giờ đến giờ Cu ngủ ngoan lắm, không khóc tiếng nào. Cu uống hết b́nh sữa. Anh thấy Cu ngoan không? Đêm nay anh tiếp khách đến mấy giờ? Nhớ đừng uống nhiều nghen. Em và Cu nhớ anh.
- Nó nói hai tháng nữa mới xong. Học suốt đời đâm ra ngộ chữ, rượu không mà đàn bà càng không.
- Người như vậy nếu làm cấp phó cho anh, anh nhận không?
- Chuyện nhân sự tổ chức lo là chính. Nhưng nếu anh là ông chủ, anh không nhận.
- Em không lạ ǵ tiêu chí làm phó của anh.
- Nói đúng, anh thưởng một năm ăn phở Pasteur.
- Rượu, điếu đóm và đàn bà.
- Anh không có ư kiến, nhưng anh chung cho em nửa năm ăn phở.
- Không lẽ em ăn một ḿnh.
- Th́ em rủ tụi con Hương - Hàn Quốc con Quyên - Hồng Kông.
- Em cắt dây tụi nó rồi. Em chán tụi con gái suốt ngày nằm một chỗ rồi xách giỏ shopping, spa, đàn đúm.
- Em thay đổi?
- Em đang muốn làm một người đàn bà có cuộc sống b́nh thường. Tám giờ hành chính, chiều tạt ngang chợ mua lọn rau, mớ tôm cá thịt về cơm nước cho chồng con.
- Chuyện chị ở nhà anh tính chưa xong.
- Em không đ̣i anh bỏ chị. Nhưng em nhắc lại nguyên tắc, nếu anh có con, chúng ta bái bai.
- Tại sao em không nói rơ nguyên nhân?
- Mọi chuyện riêng tư của em, anh đă biết hết rồi. Riêng chuyện này là khoảng trời của em...
9.Anh quỳ xuống đống tă lót của thằng bé, hít hít mũi.
- Để con ngủ, anh. Nó mà biết anh cưng kiểu này chắc nó thương ba suốt đời.
Anh tiếp tục sục sâu mũi vào đống tă lót.
- Nghe em đi, anh. Tắm rửa đi, ngủ sớm mai c̣n đi làm. Để em giữ con.
Thằng bé mở mắt, nh́n anh như thôi miên. Anh biết nó định nói điều ǵ.
Ba giờ sáng, đang nằm co quắp, anh nhảy dựng lên như bị ai từ dưới đất nâng bổng người.
- Trời ơi, anh vui ǵ mà rửng mỡ quá vậy? Để con ngủ, anh. Hay mấy tháng nay em thế này nên anh thiếu thốn. Tội nghiệp chồng tôi chưa.
Ngoài trời chuyển gió.
- Bắt đầu mùa mưa rồi hả anh? Đi làm anh nhớ mang theo áo ấm.
- Ừ.
- Sáng mai cô Tám tặng cho Cu thùng sữa. Anh nhớ nhắc chị Tư lấy hai phần ba gửi cho con bé d́ Bảy. Sữa nhà ḿnh c̣n nhiều lắm. Tội con bé d́ Bảy thiếu thốn đủ thứ.
- Anh biết.
- À, em định đổi lại tên Cu là Vạn. Anh thấy được không?
- Giữ lại tên như hôm trước hay hơn chứ em.
- Nhưng em vẫn thích có ǵ đó rơ ràng hơn là cái tên có vẻ trung tính quá.
- Th́ tùy em.
- Nhưng anh phải đồng ư mới được.
- Ừ, chắc chắn đồng ư.
- Cảm ơn chồng yêu quư.
10.Năm ba mươi chín tuổi, tưởng chừng chiếc ghế cao nhất tại cơ quan vuột khỏi tay anh. Lư do khá đơn giản: anh thiếu ê-kíp và cứu tinh. Chiều chiều anh ghé hồ bơi trong khuôn viên khách sạn Đỏ. Không gian yên tĩnh, tận hưởng làn nước từ mặt hồ bốc lên, nằm ngả người ra ghế, anh kêu chai Đế Nếp nhâm nhi. Uống, ngắm các chân dài mặc bikini đi lại trên bờ, bơi lội tung tăng dưới làn nước đă trở thành mồi nhắm không thể thiếu của anh. Đây là nơi lần đầu tiên anh gặp nàng, cô gái có đôi chân dài, da nâu, tóc xoăn.
Nàng không tỏ ra ngượng ngùng trước ánh mắt anh. Trái lại, nàng nở nụ cười tươi tắn khi được người đàn ông chiêm ngưỡng có phần quyết liệt.
- Tại sao em đi một ḿnh?
- Trong tứ khoái, em luôn chọn một ḿnh.
- Tắm không nằm trong tứ khoái.
- Với em đó là một trong tứ khoái. C̣n anh, tại sao không chọn nhà hàng?
- V́ anh biết chắc có ngày gặp em!
- Dẻo quá, nhưng em đă có phần mềm diệt virus những lời lừa dối dịu dàng.
- Anh không quan tâm. Anh muốn khen em có cặp chân và đôi mắt đẹp, rất đẹp và đáng sợ.
- Ai cũng bảo ḍng họ em đàn bà mắt lá răm đa đoan trắc trở. Em muốn chứng minh ngược lại.
- Anh e em thất bại.
- Để c̣n xem đối tượng săn em có thần thái ǵ đáng bị chinh phục không.
- Anh dư sức chinh phục em, nếu anh thích.
- Em cũng có cảm giác đó, nếu em muốn khám phá thế giới riêng của anh...
- Điều kiện được làm bạn với em...?
- Em chỉ cần người ấy thực hiện một nguyên tắc...
- Giữ cho em?
- Lư tưởng quá. Nhưng em không cần và không c̣n khả năng yêu cầu chuyện này. Em chỉ không muốn có đứa trẻ nào xuất hiện khi em đang yêu, thế thôi.
- Em không nghĩ ḿnh đang đánh đổi điều ǵ đó?
- Trái lại, em đạt được hạnh phúc riêng. Tự do yêu ngoài những khuôn khổ là tự do tuyệt đối. Khi trở thành một phụ nữ đứng tuổi hoặc bà già, tất cả cơ hội của em không c̣n nữa. Anh hiểu rơ điều này hơn em.
- Cô bé ơi, anh chưa già như em tưởng đâu.
11.Nguyên một tuần anh cho ngưng tất cả các cuộc họp không quan trọng. Anh chỉ đạo cấp dưới rà soát tất cả ngóc ngách trong pḥng anh để truy t́m vật lạ. Nó thường phát ra tiếng hục hặc như tiếng trẻ nhỏ đ̣i bú. Lại có khi giống tiếng chó tru. Nhưng nhiều nhất vẫn là tiếng trẻ khóc.
Anh cầm bản báo cáo trong tay, không hài ḷng khi nhân viên không t́m ra vật nào lạ, trừ những cuốn sổ anh ghi chi chít những câu chỉ đạo trong các cuộc họp, các cuộc hẹn đối tác và các chân dài, cùng những bí quyết pḥng the anh đọc được trên net. Cũng có một vật khả nghi là con búp bê nhỏ nhắn xinh xắn bám đầy bụi đất nằm dưới hộc tủ trong pḥng anh, nhưng không thể kết luận đó là thủ phạm, v́ con búp bê không gắn động cơ phát âm thanh.
- Em lư giải nguyên nhân xuất phát từ đâu?
- Em biết nhưng không muốn nói.
- Em nói đúng, anh thưởng một năm ăn tối ở Sky View.
- Mười năm như thế em cũng không cần, dù em là cô gái thực dụng, rất thực dụng. Khi em trả lời câu hỏi này, em và anh sẽ không gặp nhau nữa. Điều này em chưa nghĩ đến.
- Anh van em.
- Em nói không là không.
12.- Em đă đăng kư cho Cu trường quốc tế ABC. Ở đó cơ sở tốt, lại có chương tŕnh song ngữ.
- Vậy th́ tốt quá.
- Em tính rồi. Khi Cu xong cấp hai chúng ta sẽ gửi sang cậu Tư để Cu với con Thùy, chị em phương xa săn sóc nhau.
- Anh sẽ không để Cu và Thùy thua sút bạn bè.
- Nhưng anh cũng cần bỏ thời gian chơi với Cu. Con cái gần gũi cha mẹ càng nhiều sẽ thông minh. Dạo này Cu nhắc đến anh luôn.
- Có khi nào Cu phàn nàn anh điều ǵ không?
- Không. Nhưng em biết Cu rất nhớ anh.
- C̣n mẹ nó th́ sao đây?
- Ứ thèm!
- Thú thật, anh chưa lần nào được nghe Cu khóc.
- Anh không đùa đấy chứ?
- Thật trăm phần trăm.
- Thôi đúng rồi. Anh đi khi Cu c̣n ngủ và khi anh về Cu đă đi ngủ. Vậy th́ sắp tới, muốn nghe Cu khóc, anh phải dành thời gian về nhà sớm chơi với Cu.
- Anh sẽ sắp xếp. Ai đời cha mà chưa bao giờ nghe con khóc.
13.- Anh có một việc hệ trọng muốn nghe ư kiến em.
- Anh nói đi. Em đang linh tính điều ǵ đó.
- Anh thật sự rất khó nói.
- Anh đă có con, đúng không?
- ...
- Vậy là anh cũng trút giùm em gánh nặng. Em biết cuối cùng cũng sẽ như thế, không thể khác hơn được.
- Anh không chỉ có một đứa mà con gái lớn của anh năm nay mười hai tuổi, đang gửi cho ông cậu ở Pháp từ khi nó lên hai.
- Hèn chi mỗi khi anh uống, em có cảm giác như bị ai chích thuốc độc vào tim. Nhiều khi em muốn hỏi anh nhưng không đủ can đảm. Bây giờ em mới ngộ ra ḿnh chỉ là con bé yếu đuối dù trong mắt mọi người em hoàn toàn ngược lại. Anh đừng sợ em trả thù, không bao giờ có chuyện đó. Nhưng nếu năm năm về trước, th́ anh phải hứng hậu quả c̣n hơn án mạng kinh khủng nhất.
14.Sở dĩ em không muốn giữa hai chúng ta xuất hiện trẻ thơ v́ em đă phạm lời dạy của Chúa. Em là cô gái ngoan đạo. Em thích sưu tầm những cảm xúc. Em đă giết con. Chính xác em đă nhiều lần giết con. Em ngăn những phôi thai chuẩn bị h́nh thành trong bụng. Em luôn có cảm giác có con sau mỗi lần lên giường.
Em nhớ chính xác chúng ta đă có với nhau tám mươi bảy đứa con, nhưng chúng ta chưa bao giờ biết mặt mũi và nụ cười tiếng khóc chúng thế nào. Hôm ở khách sạn, khi anh mở cửa và nghe tiếng khóc trẻ con, em đoán đó chính là con chúng ta. Em nghĩ con đang định nói với chúng ta điều ǵ đó rất cần.
Suốt thời gian anh tiếp tục truy t́m tiếng khóc, trong một khoảnh khắc, tim em bật máu khi em bỗng nhận ra, đó chính là tiếng khóc của đứa con anh mới có với vợ!
Đứa con mà chúng ta không bao giờ có được.
|
Cuối cùng là cỏ dại
Trích dẫn:
Ánh nắng chiều nhạt dần, chỉ c̣n để lại trên nền cỏ vài bóng lá rung rinh chập chờn theo làn gió. Dưới sông, con nước bắt đầu chảy mạnh. Băi đất cạn lúc năy lô nhô những cái đầu khét nắng, giờ đây chỉ c̣n mỗi đứa con gái độ chừng mười tuổi, tóc vừa chấm gáy, tay cắp cái rổ tre bước lom khom trong ánh chiều tà.
Bộ quần áo lếch thếch bẩn thỉu dính trên người như tương phản với gương mặt trong sáng ngây thơ của nó. Nó bước chậm răi về phía chân cầu, đôi mắt tṛn to ngước nh́n theo những làn khói lam nghĩ thầm, giờ này có lẽ ngoại đă nhúm lữa bắc nồi cơm lên bếp và ngồi bỏm bẻm nhai trầu chờ nó bên chiếc chơng tre. Chiều nay nó không buồn v́ cái rổ nhẹ, trong đó chỉ lèo tèo vài ba con cá bống mà nó mủi ḷng v́ câu chuyện xảy ra ở lớp sáng nay. Trong trí nhớ nó như c̣n khắc sâu cái chau mày khó chịu và giọng nói bực bội của cô giáo:
- Hiền à, chắc cô đánh đ̣n em quá. Em coi ḱa, cả lớp đều mặc đồng phục áo trắng để thứ hai chào cờ. Em không nghe, lần sao cô đuổi em ra khỏi lớp!
Con bé thu ḿnh về chổ ngồi. Nó không biết giải thích thế nào để cô giáo hiểu tại sao áo nó không được trắng như áo mấy bạn kia. Từ đầu năm đến giờ nó vẫn mặc cái áo này và mỗi ngày nó đều mang ra bờ sông để giặt. Vậy mà cô giáo bảo là áo nó dơ! Nó cảm thấy xấu hổ và hoang mang vô cùng. Rồi đây nó c̣n đến lớp được không với cái áo đă ngả màu cháo ḷng và những đôi mắt chế diễu của chúng bạn, bởi nó là con bé ở dơ.
Giờ ra chơi nó vẫn ngồi buồn xo. Đám con trai con gái tụm năm tụm ba ngoài hành lang đùa giỡn, cười khúc khích với nhau rồi đồng thanh hét lớn:
Lêu lêu mắc cỡ Có đứa ở dơ Quê quá là quê!
Con Hiền cúi gầm mặt, nó muốn bịt hai tai lại nhưng sợ làm vậy tụi kia càng trêu già nên cứ trân ḿnh ra hứng chịu. Tan học nó bước đi lủi thủi một ḿnh, v́ con Tím, đứa bạn thường ngày đi cùng đă nghễu nghện tấp sang xóm khác. Con Hiền thấy giận cô giáo, giận lũ bạn ôn dịch, và nhất là giận con Tím quá chừng!
Về tới nhà, nuốt xong chén cơm nguội, nó cởi áo mang ra bờ sông, lấy miếng xơ dừa chà tới chà lui. Nó có cảm giác như cái áo trắng ra được một chút nên càn chà kỹ hơn. Nhưng bỗng “xoạc!” Con Hiền điếng hồn khi miếng xơ dừa đă đẩy một đường rách toạc trên lưng áo. Nó ngẫn người ra trong nỗi thất vọng bàng hoàng. Và từ đôi mắt to đen tṛn lóng lánh trào ra hai giọt nước! Con Hiền thầm nghĩ: “Cô ơi, cô không c̣n thực hiện lời nói sáng nay đâu. Cô sẽ không c̣n nh́n thấy cái áo đă ngả màu lạc lơng giữa lớp học đâu. Cô sẽ không bao giờ hiểu đó là cái áo duy nhất mà em có thể mặc đến trường.” Cái rỗ trên tay con Hiền bỗng chao đi. Bàn chân trái của nó vừa dẫm phải vật ǵ đau buốt. Nó cắn răng cố lết tới chân cầu... Lúc con bé khập khiễng tới nhà th́ mặt trời đă khuất hẳn sau rặng cây, rải rác đây đó vài ngôi nhà đă lên đèn.
Con Hiền khóc bệu bạo, giơ bàn chân bết máu cho ngoại thấy.
- Ngoại ơi con bị đạp miểng sành.
Hai cánh tay kḥng kḥeo của bà Hai đưa ra đỡ lấy nó. Giọng bà hốt hoảng:
- Trời đất, có sao không con?
Con Hiền rên rỉ:
- Đau lắm ngoại ơi!
Bà Hai lọm khọm ôm cháu vào ḷng, xót xa dỗ dành:
- Thôi nín đi con, vô đây ngoại rửa ráy đắp miếng thuốc xỉa lên là hết đau. Tội nghiệp cháu bà quá...
Mủi ḷng, con bé khóc rấm rức.
Tối hôm đó trong giấc mơ chập chờn, nó thấy cô Tiên hiện ra cười thật hiền với nó. Cô Tiên hỏi nó thích điều ǵ nhất, nó vui sướng nói với cô Tiên rằng, nó thích một chiếc áo trắng mặc đi học, nó thích ngoại sống hoài với nó... Rồi bỗng nhiên cô Tiên biến thành cô giáo, con Hiền sợ hăi chạy đi v́ không muốn cô giáo nh́n thấy cái áo rách của ḿnh, nhưng chân nó đau buốt như có ai nắm chặt. Nó hét lên kinh hoàng...
- Hiền, Hiền à... sao mớ dữ vậy con?
Con bé sực tỉnh nhận ra bàn tay thô ráp của ngoại đang áp trên trán nó. Cổ họng khô đắng, nó thều thào:
- Ngoại ơi, con khát nước.
- Ừ, ừ để ngoại lấy cho.
Bà Hai vặn cao ngọn đèn trứng vịt rồi ḷ ḍ bước ra lu nước mưa múc một ca đầy. Con Hiền chỏi tay ngồi dậy bưng ca nước uống ừng ực một hơi.
Đêm lặng lẽ trôi qua, cái chân hành đau không ngủ được, con Hiền mở mắt nh́n lên đỉnh mùng. Bên tai nó như c̣n âm vang giọng nói lạnh lùng của cô giáo. Nó có muốn làm cho cô giận đâu, chẳng qua ngoại nó nghèo quá, đồng tiền chắt mót được từ mấy bụi chuối, liếp rau c̣n chưa đủ để hai bà cháu sống qua ngày, làm sao tính đến chuyện mua sắm áo quần?
Quanh năm suốt tháng, ngoại chỉ có hai cái áo vá víu bằng những đường khâu vụng về. Hiền thương nhất những hôm hết tiền, ngoại phải nhịn ăn trầu. Lúc ấy môi ngoại tái bệch, ngoại lẩn quẩn đi ra đi vào trông thật tội.
Mấy năm trước ngoại c̣n khỏe, th́ đời sống có khá hơn. Ở xóm, ai thuê ǵ ngoại làm nấy, hôm th́ làm cỏ cắt lúa, hôm th́ bửa củi tưới cây... Ngoại làm lụng cần cù siêng năng nên ai cũng thương, hay cho đồ ăn để ngoại đem về. Trong cái khăn rằn cột túm của ngoại thường là nải chuối, gói xôi, vài củ khoai luộc... ngoại để dành cho Hiền và âu yếm ngồi nh́n nó ăn một cách ngon lành.
Chừng vài năm trở lại đây, ngoại đă yếu đi nhiều. Những hôm trời trở lạnh ngoại thường ho khù khụ và thường hay đau nhức khớp xương. Đêm nào hai bà cháu lên giường ngủ, Hiền cũng đấm bóp lưng cho bà. Bù lại, ngoại thường kể cho Hiền nghe nhiều chuyện cổ tích hết sức thú vị. Giọng kể khàn khàn trầm bổng của ngoại như ru nó vào thế giới thần tiên. Ở đó có nàng công chúa xinh đẹp tuyệt vời, có chàng hoàng tử uy nguy trên lưng ngựa... Nó thường hay mơ mộng vẩn vơ và bất chợt một hôm trên đường đến lớp – hôm ấy là ngày đầu tiên nó vào lớp Một – Nó níu chặt tay ngoại ngây thơ hỏi:
- Ngoại ơi! Làm sao mà có con vậy?
Bà Hai tức cười tát nhẹ lên má nó, mắng yêu:
- Mồ tổ mày! Hồi đó ngoại xay bột làm bánh ít, làm xong c̣n dư cục bột bự tổ, ngoại nặn ra mày đó.
Con bé lại hỏi tiếp:
- Kỳ vậy ngoại, sao con không có má?
Bà Hai trả lời lấp lửng:
- Th́ có ngoại nè, ngoại thương mày đủ rồi.
Con bé lắc đầu phụng phịu:
- Hổng chịu đâu, con thích có má hà. Thằng Lu, con Chi đứa nào cũng có má, có ba... Tụi nó ghẹo con hoài, nói là con ở lỗ nẻ chui lên.
Bà Hai lận cục thuốc xỉa trong miệng chửi đổng:
- Ba cái đứa chết dầm! Để lát chiều ngoại qua nhà mắng vốn cho tụi nó bị đ̣n thất kinh luôn.
Con Hiền vẫn thắc mắc:
- Nhưng mà... con Chi nói, hồi nhỏ xíu nó ở trong bụng má nó, em bé của nó cũng vậy. Th́ sao con hổng có má như nó chứ?
Bà Hai nạt nhỏ:
- Đừng hỏi bắt quàng, con mắt để trêu trời coi chừng vấp ngă bây giờ.
Con Hiền buông tay ngoại bước lấp xấp trên đường đất gồ ghề. Buổi sáng chớm thu, trời se se lạnh, nó xúng xính trong bộ đồ vải bông, tay ôm khư quyển vở mới và cây bút ch́. Cái nôn nao hồi hộp của ngày đầu tiên đến trường đă làm nó quên bẵng câu trả lời ṿng vo của ngoại. Con bé tự an ủi ḿnh, mấy đứa kia có má th́ nó có ngoại, nếu đem ra so th́ nó cũng chẳng thiệt tḥi! Nhưng càng lớn lên nó cũng hiểu thêm nhiều điều. Bài giảng của cô giáo về công cha nghĩa mẹ, về ḷng hiếu thảo... Những câu chuyện cổ tích bắt đầu với những từ ngày xửa, ngày xưa... Ngày xửa, ngày xưa có một bà hoàng hậu sinh được một cô con gái... Ngày xửa, ngày xưa có một bác tiều phu sinh được cậu bé trai kháu khỉnh... Không hề có một đứa con nít nào được nặng ra từ cục bột như nó!
Con Hiền bắt đầu hoài nghi câu trả lời của ngoại. Có lần nh́n thấy thằng Tứ lấy đất sét vo thành những viên bi tṛn để bắn chim, con Hiền cắc cớ hỏi:
- Có phải hồi đó má mày lấy đất sét nặng ra mày không?
Thằng Tứ trợn mắt:
- Bộ mày khùng hả? Má tao có bầu rồi đẻ ra tao đàng hoàng, có đâu như mày...
Con Hiền vẫn khăng khăn:
- Mày xạo, mày là cục đất sét nên bây giờ đen thủi đen thui.
Thằng Tứ nheo nheo mắt:
- Đen kệ tao. C̣n mày giống y chang cục bột.
Con Hiền thừ người ra trước câu ví von của thằng Tứ - Cục bột! Nó là cục bột? Chẳng lẽ thằng Tứ biết điều này? Đứng bần thần một lúc rồi nó lẳng lặng bỏ đi.
Ngỡ con Hiền giận ḿnh, thằng Tứ vội chạy theo hỏi:
- Mày giận tao hả nhỏ?
Con Hiền vẫn im lặng, hai mắt nó bắt đầu ươn ướt. Thằng Tứ lẽo đẽo theo sau, lúng lúng biện bạch:
- Mày nói tao là cục đất sét, tao đâu có giận. Tao khen mày trắng như bột sao mày giận tao? Lát nữa tao nặn cho mày con trâu cày nghen.
Không nghe con Hiền mở miệng, thằng Tứ dí cục đất sét vào mũi nó.
- Hay mày không thích con trâu th́ tao nặn con gà trống cho mày?
Con Hiền chớp mắt lầu bầu:
- Mày nói tao giống cục bột nữa th́ tao nghỉ chơi luôn. Ngoại tao cũng nói như mày.
Thằng Tứ toét miệng cười hề hề:
- Ngoại mày nói sao?
- Ngoại tao nói tao không có má v́ hồi đó ngoại tao lấy bột nặn ra tao.
Thằng Tứ trề môi:
- Vậy rồi mày cũng tin?
Con Hiền không đáp mà hỏi lại:
- Theo mày th́ chắc chắn là tao có má chứ?
Thằng Tứ gật gù ra vẻ hiểu đời.
- Tao nghi mày bị mồ côi quá.
Con Hiền ngớ ra:
- Mồ côi... là cái ǵ?
- Là ba má mày chết, bỏ mày lại cho bà ngoại. Nếu không sao má mày không nuôi mày chớ? Như má tao nè, má con Chi, má thằng Hiếu...
Mắt con Hiền long lanh:
- Mày không xí gạt tao chớ?
- Ai cũng nói hà rầm, đâu phải ḿnh tao.
Con Hiền không cảm thấy buồn khi thằng Tứ gọi nó là đứa mồ côi. Trái lại, từ hôm đó nó yên tâm khi biết chắc rằng nó không phải là cục bột làm bánh c̣n dư mà bà ngoại cắc cớ nặn ra nó! Vậy th́ nó khác ǵ những đứa kia đâu?
Năm nay con Hiền lên lớp Ba. Hồi đầu năm ngoại đă dành dụm được một ít tiền định mua cho nó cái áo mới. Nhưng rồi thật xui xẻo, ngoại ra ruộng câu cá bị trượt ngă. May nhờ tụi nhỏ đi bắt dế thấy bà Hai nằm ngoài bờ mẫu đă đưa về dùm. Cứ tưởng xoa dầu vài hôm chân của ngoại sẽ khỏi, không ngờ nó càng sưng to. Hiền sợ quá chạy qua kêu ông thầy bó thuốc. Vậy là chẳng có áo mới, mà c̣n mắc nợ mấy ngàn đồng.
Con Hiền đành mặc lại áo cũ xếp cất suốt ba tháng hè. Cái áo đă ố vàng lỗ chỗ và không chịu được nổi sự khắc nghiệt của thời gian nên đă rách. Ngoại vẫn thường nói: “Đói cho sạch, rách cho thơm.” Giá như cô giáo hiểu được hoàn cảnh nhà nó, chắc cô sẽ không nỡ quở trách nó như vậy. Con Hiền thở dài, từ nay nó chẳng c̣n được đặt chân đến lớp nữa, nó không muốn nghe lại những lời chế giễu của bạn bè, không muốn nh́n thấy ánh mắt nghiêm khắc của cô giáo khi chỉ trích nó. Dù nhà nghèo, nhưng ngoại vẫn cố gắng cho Hiền đi học v́ ngoại thấy nó ham học và học giỏi. Nếu biết Hiền nghỉ học v́ cái áo rách, chắc ngoại sẽ buồn lắm. con Hiền chợt thấy lo. Không biết sẽ nói sao với ngoại đây?
|
Hăy đứng dậy và tiếp tục bước đi 
Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu 
Always_keep_the_fiat h Trouble_let_it_be
|